Thien van hoc, thien van, kinh thien van, ong nhom, linh kien

Thiên văn phổ thông

Những điểm đặc biệt của các mặt trăng trong thái dương hệ. (phần 2)

 

 

 

 

 

 Enceladus-mặt trăng sáng nhất hệ Mặt trời. Mặt trăng nằm gần sao Thổ nhất này là một trong những hành tinh phản chiếu nhiều ánh sáng từ Mặt trời nhất (gần như 100%). 

 

 

 

Triton-mặt trăng có núi lửa băng. Triton là mặt trăng lớn nhất của sao Hải vương. Nó cũng là mặt trăng duy nhất quay theo quỹ đạo ngược lại với quỹ đạo của Hải vương. Đây cũng là mặt trăng duy nhất trong hệ mặt trời có núi lửa hoạt động. Nhưng, thay vì phun ra dung nham, núi lửa trên Triton chỉ phun ra nước và ammonia, những thứ ngay lập tức bị đóng băng khi tiếp xúc với nhiệt độ bên ngoài. Đây cũng là một trong những nơi lạnh nhất trong hệ Mặt trời.

 

 

Europa-mặt trăng với những đại dương lớn. Mặt trăng của sao Thổ này là một trong những nơi có bề mặt nhẵn, mịn nhất trong hệ Mặt trời. Nguyên nhân là cả mặt trăng này là một đại dương lớn với một lớp băng trên bề mặt. Đây là mặt trăng được cho là có thể có sự sống. 

 

 

Io-mặt trăng đầy núi lửa. Thực tế là bề mặt của Mặt trăng này toàn núi lửa. Mặt trăng hầu như không có chỗ lõm vì nham thạch phun lên đã lấp đầy hố. 

 

 

Titan-mặt trăng “lạ lẫm” nhất trong hệ Mặt trời. Mặt trăng này bị bao phủ bởi một lớp khí quyển dày và chúng ta vẫn chưa biết được có gì đằng sau lớp khí quyển dày đặc kia. 

 

   

Những điều lí thú về các mặt trăng trong hệ mặt trời. ( phần 1)

1.Ganymede – Mặt trăng lớn nhất trong hệ Mặt trời. Nhìn thoáng qua, Ganymede khá giống với Mặt trăng của Trái đất, tuy nhiên Ganymede, mặt trăng của sao Mộc là mặt trăng lớn nhất trong hệ Mặt trời. Nó lớn tới mức có trường từ trường riêng-điều mà các mặt trăng khác không có được. 

 

 

 

 

 

 

 

 

2. Miranda – Mặt trăng siêu xấu. Nhìn thoáng qua, mặt trăng này trông giống như là những mảnh vỡ ghép lại và quay quanh sao Thiên vương. Miranda là mặt trăng có nhiều kiểu địa hình nhất trong hệ Mặt trời. Nếu làm rơi một hòn đá từ đỉnh núi cao nhất trên mặt trăng Miranda, nó sẽ mất 10 phút để chạm đất.

 

 

3.Callisto- Mặt trăng nhiều chỗ lõm nhất. Trong hệ Mặt trời, Callisto, mặt trăng của sao Mộc được coi là “một chú nhóc khốn khổ vì mụn”. Callisto không có hoạt động địa lý nào để tác động lên bề mặt và các chỗ lõm nổi lên qua nhiều năm. Bề mặt không thay đổi với tuổi thọ 4 tỷ năm của Callisto chi chít các chỗ lõm. 

 

 

4.Dactyl-Mặt trăng thiên thạch quái dị nhất. Dactyl là mặt trăng nhỏ nhất trong hệ Mặt trời. Điều khác lạ của mặt trăng này là nó không quay quanh hành tinh mà quay quanh một thiên thạch. Dactyl đã giúp các nhà thiên văn học trả lời được nhiều câu hỏi thiên văn hóc búa: xác định được trọng lượng và cấu trúc của Ida, thiên thạch mà Dactyl quay quanh bằng việc nghiên cứu quỹ đạo của Dactyl; xóa tan giả thuyết cho rằng các thiên thạch quá nhỏ để có mặt trăng của riêng mình.

 

 

5. Epimetheus và Janus-hai mặt trăng tránh được va chạm trong khoảng cách cực gần. Epimetheus và Janus là 2 mặt trăng của sao Thổ có chung một quỹ đạo bay.Cứ 4 năm chúng lại ở những vị trí cực gần nhau.

 

 

Nguồn sưu tầm từ nhiều tư liệu.

 

Những mảnh ghép của vũ trụ ( tiếp)

Mảnh ghép số 5:  Lý thuyết dây

Lý thuyết dây (và cả phiên bản mới nhất của nó, thuyết siêu dây), gợi ý rằng tất cả các hạt cỡ nguyên tử không phải là những chấm nhỏ, mà đều là những vòng dây co giãn giống như dây chun. Điểm khác biệt duy nhất giữa các loại hạt là tần số dao động của dây.

Lý thuyết dây được sinh ra từ nỗ lực nhằm giải quyết sự mâu thuẫn bề ngoài giữa hai lý thuyết lớn của Vật Lý: Cơ học lượng tử và Thuyết tương đối rộng, đồng thời cũng là tiền đề cho “Lý thuyết tổng quát” – một lý thuyết lớn có khả năng miêu tả toàn bộ vũ trụ.

Thế nhưng, rất khó để có thể kiểm chứng được lý thuyết này trong thực tế, và lý thuyết cũng yêu cầu một vài sự thay đổi trong cái nhìn hiện tại của chúng ta về vũ trụ, chẳng hạn như ý tưởng cho rằng vũ trụ có thể có nhiều hơn 4 chiều không-thời gian. Các nhà khoa học cho rằng các chiều ẩn giấu này rất có khả năng đã bị “cuộn” nhỏ đến mức mà chúng ta không hề nhận ra. - See more at: http://thienvanhanoi.org/forum/showthread.php?2289-Dong-ho-dem-nguoc-Nhung-manh-ghep-vat-ly&p=21046#post21046

Lý thuyết dây (và cả phiên bản mới nhất của nó, thuyết siêu dây), gợi ý rằng tất cả các hạt cỡ nguyên tử không phải là những chấm nhỏ, mà đều là những vòng dây co giãn giống như dây chun. Điểm khác biệt duy nhất giữa các loại hạt là tần số dao động của dây.

Lý thuyết dây được sinh ra từ nỗ lực nhằm giải quyết sự mâu thuẫn bề ngoài giữa hai lý thuyết lớn của Vật Lý: Cơ học lượng tử và Thuyết tương đối rộng, đồng thời cũng là tiền đề cho “Lý thuyết tổng quát” – một lý thuyết lớn có khả năng miêu tả toàn bộ vũ trụ.

Thế nhưng, rất khó để có thể kiểm chứng được lý thuyết này trong thực tế, và lý thuyết cũng yêu cầu một vài sự thay đổi trong cái nhìn hiện tại của chúng ta về vũ trụ, chẳng hạn như ý tưởng cho rằng vũ trụ có thể có nhiều hơn 4 chiều không-thời gian. Các nhà khoa học cho rằng các chiều ẩn giấu này rất có khả năng đã bị “cuộn” nhỏ đến mức mà chúng ta không hề nhận ra.

Mảnh ghép số 4: Điểm kì dị

 

 

Điểm kì dị là điểm mà không-thời gian bị bẻ cong tới vô tận. Nói cách khác, đó là tận cùng của không-thời gian. Các điểm kì dị được cho là tồn tại ở tâm những hổ đen, và cũng có thể chính là khởi nguyên của vũ trụ vào thời điểm xảy ra Big Bang (Vụ Nổ Lớn). Ví dụ như trong trường hợp của hố đen, tiền thân của hố đen là một ngôi sao, khi chết đi, ngôi sao này sẽ tự co sập vào tâm, toàn bộ khối lượng khổng lồ của nó lúc này được phân bố trên một vùng không gian rất nhỏ, thậm chí có thể chỉ là một điểm trong không gian (điểm kì dị). Các lý thuyết vật lý hiện tại đều cho rằng điểm kì dị có mật độ vật chất dày đặc tới vô tận, mặc dù các nhà khoa học thì cho rằng kết quả này là một “sản phẩm lỗi” do sự bất tương đồng giữa Thuyết tương đối rộng và Cơ học lượng tử. Trên thực tế, họ ngờ rằng mật độ vật chất trong điểm kì dị là vô cùng đậm đặc, nhưng không tới mức vô tận.

Mảnh ghép số 3: Nguyên lí bất định

 

Nguyên lý bất định, được đề ra bởi nhà vật lý người Đức Werner Heisenberg vào năm 1927, là một hệ quả của Cơ học lượng tử. Nguyên lý này phát biểu rằng không thể đồng thời xác định chính xác cả vị trí và vận tốc của một hạt, ví dụ như electron trong nguyên tử. Sự bất định này nảy sinh từ 2 yếu tố. Thứ nhất, hành động đo đạc trên một vật sẽ tác động không nhỏ tới vật đó, do đó thay đổi trạng thái vốn có của vật và gây ảnh hưởng tới kết quả thu được. Thứ hai, vì thế giới lượng tử không phải là thế giới của những tính toán chính xác, mà dựa trên những tính toán về xác suất, thếnên có một giới hạn cơ bản về độ chính xác của kết quả nhận được trong những nỗ lực xác định các đặc tính (vị trí, vận tốc...) của một hạt.

Nguồn: http://www.livescience.com/23342-phy...-answered.html
Người dịch: Mèo Fisica - HAS

 

 

 

 

 

Lý thuyết dây (và cả phiên bản mới nhất của nó, thuyết siêu dây), gợi ý rằng tất cả các hạt cỡ nguyên tử không phải là những chấm nhỏ, mà đều là những vòng dây co giãn giống như dây chun. Điểm khác biệt duy nhất giữa các loại hạt là tần số dao động của dây.

Lý thuyết dây được sinh ra từ nỗ lực nhằm giải quyết sự mâu thuẫn bề ngoài giữa hai lý thuyết lớn của Vật Lý: Cơ học lượng tử và Thuyết tương đối rộng, đồng thời cũng là tiền đề cho “Lý thuyết tổng quát” – một lý thuyết lớn có khả năng miêu tả toàn bộ vũ trụ.

Thế nhưng, rất khó để có thể kiểm chứng được lý thuyết này trong thực tế, và lý thuyết cũng yêu cầu một vài sự thay đổi trong cái nhìn hiện tại của chúng ta về vũ trụ, chẳng hạn như ý tưởng cho rằng vũ trụ có thể có nhiều hơn 4 chiều không-thời gian. Các nhà khoa học cho rằng các chiều ẩn giấu này rất có khả năng đã bị “cuộn” nhỏ đến mức mà chúng ta không hề nhận ra. - See more at: http://thienvanhanoi.org/forum/showthread.php?2289-Dong-ho-dem-nguoc-Nhung-manh-ghep-vat-ly&p=21046#post21046
Lý thuyết dây (và cả phiên bản mới nhất của nó, thuyết siêu dây), gợi ý rằng tất cả các hạt cỡ nguyên tử không phải là những chấm nhỏ, mà đều là những vòng dây co giãn giống như dây chun. Điểm khác biệt duy nhất giữa các loại hạt là tần số dao động của dây.

Lý thuyết dây được sinh ra từ nỗ lực nhằm giải quyết sự mâu thuẫn bề ngoài giữa hai lý thuyết lớn của Vật Lý: Cơ học lượng tử và Thuyết tương đối rộng, đồng thời cũng là tiền đề cho “Lý thuyết tổng quát” – một lý thuyết lớn có khả năng miêu tả toàn bộ vũ trụ.

Thế nhưng, rất khó để có thể kiểm chứng được lý thuyết này trong thực tế, và lý thuyết cũng yêu cầu một vài sự thay đổi trong cái nhìn hiện tại của chúng ta về vũ trụ, chẳng hạn như ý tưởng cho rằng vũ trụ có thể có nhiều hơn 4 chiều không-thời gian. Các nhà khoa học cho rằng các chiều ẩn giấu này rất có khả năng đã bị “cuộn” nhỏ đến mức mà chúng ta không hề nhận ra. - See more at: http://thienvanhanoi.org/forum/showthread.php?2289-Dong-ho-dem-nguoc-Nhung-manh-ghep-vat-ly&p=21046#post21046
 
Page 4 of 17
  • Bài viết mới

  • LỊCH ÂM DƯƠNG

  • Bài đọc nhiều

  • Tin đáng chú ý

Tin diễn đàn

Mỗi ngày một ảnh thiên văn Sample image Mỗi ngày tại địa chỉ này sẽ cập nhật một ảnh thiên văn từ đó chúng ta có thể biết.
Cuộc thi tên lửa nước 2012 Sample image Hội thiên văn nghiệp dư Hà Nội thông báo về cuộc thi tên lửa nước 2012
Lớp học kính thiên văn Sample image Lớp học kính thiên văn Hội thiên văn nghiệp dư Hà Nội tổ chức năm 2012 .

Video về Mặt Trăng từ lúc hình thành cho đến bây giờ.

Liên kết